Chương 16: Kẻ Điều Khiển Trò Chơi
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim giây của chiếc đồng hồ treo tường đang chậm rãi chuyển động. Lục Hàn nhìn chiếc USB trên bàn, ánh mắt không chút dao động, nhưng Hạ Dương có thể nhận ra một tia sắc bén lóe lên trong đáy mắt hắn.
“Tôi có nên tò mò về thứ này không?” Lục Hàn nhấc ly rượu, chậm rãi xoay tròn chất lỏng màu hổ phách bên trong.
Hạ Dương nhún vai, khoanh tay tựa vào kệ sách phía sau. “Tôi nghĩ anh nên. Vì nó liên quan đến anh.”
Bàn tay cầm ly rượu của Lục Hàn khựng lại một giây, nhưng rất nhanh, hắn cười nhạt. “Cậu đang đùa đấy à?”
Hạ Dương không đáp, chỉ nhấc chiếc USB lên, lật qua lật lại trong tay. “Tôi không phải loại người thích lãng phí thời gian vào những trò vô nghĩa.”
Lục Hàn đặt ly rượu xuống, khoanh tay nhìn cậu. “Thế trong đó có gì?”
“Anh sẽ biết khi xem.”
Hạ Dương cắm USB vào laptop, mở một tệp dữ liệu.
Màn hình hiện ra một loạt danh sách—tên người, số điện thoại, địa chỉ, cùng với những con số giao dịch tài chính khổng lồ. Nhưng quan trọng nhất, ở cuối danh sách, có một cái tên nổi bật: Lục Hàn.
Lục Hàn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng Hạ Dương có thể cảm nhận được bầu không khí đã thay đổi.
Cậu chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn hắn. “Anh không định giải thích gì sao?”
Lục Hàn cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh hơn vài phần. “Giải thích? Tôi không nghĩ mình nợ ai lời giải thích cả.”
“Nhưng tôi nghĩ anh có.” Hạ Dương ngồi xuống đối diện hắn, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sự ép buộc vô hình. “Bởi vì tôi không phải người duy nhất có dữ liệu này.”
Một tia nguy hiểm lóe lên trong mắt Lục Hàn.
“Cậu đang uy hiếp tôi sao?”
Hạ Dương lắc đầu, môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. “Tôi chỉ đang đặt một điều kiện thôi.”
Lục Hàn híp mắt nhìn cậu. “Điều kiện gì?”
Hạ Dương tự rót cho mình một ly rượu, nhấp một ngụm rồi chậm rãi nói.
“Tôi muốn anh hợp tác với tôi. Từ bây giờ.”
Lục Hàn bật cười. “Cậu nghĩ mình có tư cách gì để ra điều kiện với tôi?”
Hạ Dương nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên sự tinh quái. “Bởi vì nếu tôi là một con tốt trên bàn cờ này, thì anh cũng chỉ là một quân cờ khác mà thôi. Chẳng phải anh cũng muốn tìm ra kẻ đứng sau tất cả sao?”
Lục Hàn nhìn cậu chằm chằm trong vài giây. Rồi hắn bật cười khẽ, như thể cảm thấy thú vị.
“Cậu đúng là không đơn giản.”
Hạ Dương nhún vai. “Tôi chưa bao giờ là một người đơn giản cả.”
Không khí căng thẳng trong phòng dần lắng xuống. Cuối cùng, Lục Hàn vươn tay cầm ly rượu của mình, nhấp một ngụm rồi chậm rãi nói.
“Được thôi. Tôi hợp tác với cậu.”
Hạ Dương nhướng mày. “Quyết định nhanh thế?”
Lục Hàn cười nhạt. “Chúng ta đều có thứ mà đối phương cần. Hợp tác với cậu có lẽ sẽ thú vị hơn tôi nghĩ.”
Hạ Dương cũng cười theo. “Tốt. Vậy thì…” Cậu cầm ly rượu lên, đưa về phía hắn. “Chúng ta có một thỏa thuận.”
Lục Hàn chạm nhẹ ly rượu của hắn vào ly của Hạ Dương, ánh mắt sâu thẳm.
“Hy vọng cậu sẽ không hối hận.”
Hạ Dương nhếch môi. “Tôi chưa bao giờ hối hận về những ván cờ mình đã tham gia.”
Hai ly rượu va vào nhau, vang lên một âm thanh giòn tan.
Trò chơi giờ đây đã chính thức bắt đầu.
ns18.222.28.236da2