Chương 6: Những Ngày Sau Cơn Mưa
Sau cơn mưa lớn đêm qua, bầu trời buổi sáng trong xanh một cách kỳ lạ. Những giọt nước còn đọng trên tán lá phản chiếu ánh nắng lấp lánh như những viên pha lê nhỏ. Thiên Lam đứng bên hiên nhà, tay cầm một tách trà nóng, chậm rãi thưởng thức sự bình yên của buổi sớm.
Bên trong, chàng trai mà cô chưa kịp biết tên đang ngồi sấy khô chiếc balo của mình. Ánh mắt anh tràn đầy sự thích thú khi nhìn ngắm căn nhà gỗ nhỏ.
"Căn nhà này đẹp quá…" Anh bất chợt lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo sự chân thành.
Thiên Lam quay lại, bắt gặp ánh mắt trong veo của anh. Cô khẽ mỉm cười.
"Anh thấy vậy sao?"
"Ừm. Nó ấm áp lắm." Anh đáp, rồi sau đó chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng cúi đầu. "À, tôi quên mất chưa giới thiệu. Tôi là Minh Vũ."
"Thiên Lam."
Minh Vũ ngẩng lên, đôi mắt sáng lên như thể đang ghi nhớ cái tên ấy.
Sau khi bữa sáng đơn giản với bánh mì và mứt dâu kết thúc, Minh Vũ cảm thấy đã đến lúc phải lên đường.
"Cảm ơn cô vì đã cho tôi trú mưa và còn mời tôi trà nữa. Tôi sẽ nhớ mãi hương vị đó!" Anh cười, xốc lại chiếc balo đã khô.
Thiên Lam gật đầu, tiễn anh ra cửa.
Nhưng khi vừa bước xuống bậc thềm, Minh Vũ đột nhiên quay lại, đôi mắt lóe lên một chút do dự.
"Nếu… nếu sau này tôi có thể quay lại thăm cô thì có được không?"
Thiên Lam nhìn anh một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu.
"Được chứ. Tôi luôn ở đây."
Minh Vũ cười tươi, rồi nhanh chóng chạy về phía con đường nhỏ dẫn về thị trấn.
Cô đứng nhìn theo bóng lưng anh khuất dần giữa những hàng cây.
Không hiểu sao, khoảnh khắc ấy khiến cô cảm thấy… một chút ấm áp len lỏi vào lòng.
(Chương 6 - Hết)12Please respect copyright.PENANAvUtRr1miSW