Cuộc ái ân mặn nồng dừng lại trong cơn mưa bão bùng, Hân Bác nằm trên người tôi, không nỡ rời khỏi cơ thể mềm mại, ấm áp ấy. Tôi ôm chặt lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh, nghe tiếng trái tim anh đập thình thịch, tỉ tê nói:30Please respect copyright.PENANAxWzJI9G4r7
“Anh... Em muốn có một đứa con.”
Nhắc đến con cái, sắc mặt Hân Bác lại u ám, anh lặng im không nói gì. Thực ra, chúng tôi cũng đã từng có một cơ hội .
Khi ấy mỗi ngày chúng tôi đều hưng phấn chờ đợi ngày đứa bé chào đời, nhưng không ngờ khi chỉ mới được ba tháng tuổi thì đột nhiên chúng tôi được báo bào thai bị dị tật. Sau khi hội chẩn, các chuyên gia đều đưa ra kết luận, vì bản thân chúng tôi đều tiếp xúc với các chất phóng xạ lâu ngày, và trước khi cho thụ tinh không bồi dưỡng thân thể nên khi mới hình được nó đã có khiếm khuyết rồi...
Sau đó Hân Bác dẫn tôi đi hỏi thăm tất cả các chuyên gia, nhưng cuối cùng vẫn không thể giữ được đứa bé. Tuy bác sĩ nói, chỉ cần chúng tôi bồi dưỡng cơ thể cho tốt trước khi thụ tinh thì khả năng sau này vẫn sẽ có được một đứa con bình thường, nhưng cả hai đều không muốn nhắc tới chuyện này...
Tôi biết, việc mà Hân Bác cần làm quá nhiều, anh không thể rời khỏi những công trình thí nghiệm đó. Tôi vẫn chờ, một năm, hai năm, rồi ba năm...Nhưng anh dường như muốn ở trong phòng thí nghiệm cả một đời..
“Em thật sự muốn có con...” Tôi thiết tha nói..
“Nhưng sức khoẻ của anh…”
“Bác sĩ nói là chỉ cần nghỉ ngơi, và bồi dưỡng cơ thể thật tốt , vài tháng là được rồi." Tôi nhìn ra sự khó xử của anh, khả năng có con trong vòng ba tháng là rất khó, thậm chí có thể phải cần tới ba năm.
“Nếu quả thực anh không có thời gian thì thôi vậy, đợi khi nào anh không bận nữa rồi tính sau .” Tôi thở dài buồn bã nói, rồi cựa mình rời khỏi lòng anh, đi vào phòng tắm, lẳng lặng để những giọt nước mắt trôi theo dòng nước.
Lấy được anh, tất cả mọi người đều nói tôi may mắn, và bản thân tôi cũng tin chắc rằng mình là một người may mắn, có điều bất cứ sự may mắn nào cũng đều phải trả giá.
Khi tôi đi ra khỏi phòng tắm, thì thấy anh đang đứng ở cửa phòng tắm chờ tôi:
“Hạo Nhiên...”
“Dạ!” Tôi gượng cười, dù nụ cười đó có vẻ mang một chút chua xót.
Anh ôm chặt tôi vào lòng nói nhỏ:
“Bắt đầu từ ngày mai anh sẽ cố hết sức không đến phòng thí nghiệm, được không?”
Tôi gật nhẹ đầu mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc tràn ướt mi.
***
Tại sảnh khách sạn cao cấp nhất thành phố, không có một cái cổng sặc sỡ màu sắc nổi bật treo đầy bóng bay nào, cũng không có chữ Hỷ đỏ báo hiệu có lễ cưới nào, chỉ duy nhất có một dòng thông báo: “Vì nguyên nhân đặc biệt nên hôm nay khách sạn tạm ngừng kinh doanh.”
Và phía ngoài cửa khách sạn có vài ba anh bảo vệ canh chừng, không cho người không liên quan ra vào.
Tôi từng tham gia rất nhiều buổi hôn lễ, có kiểu hôn lễ lãng mạn, có kiểu hôn lễ xa hoa, cũng có kiểu hôn lễ khá yên bình, nhưng yên bình, tĩnh lặng đến mức này thì chưa từng thấy bao giờ.
Sau một đợt kiểm tra nghiêm ngặt, tôi và Hân Bác mới được đi vào khách sạn, rồi cái chúng tôi nhìn thấy hai nhân vật chính đang thổi bóng bay.
“Cố thổi thêm chút nữa đi anh, vẫn nhỏ quá”, một người phàn nàn.
“Thật phiền phức, anh không thổi nữa đâu!” Người còn lại nhét luôn quả bóng đang thổi giữa chừng vào tay người kia: “Em thổi đi!”
“Anh cầm đi, cầm đi! Toàn là nước bọt của anh, bẩn chết đi được."
“Bẩn á?” Anh chàng đẹp trai nào đó nở nụ cười mờ ám, nét cười xấu xa ấy trước đó có thể làm vô số bóng hồng điên đảo. - “Em cũng đâu phải là chưa từng nếm thử...”
“Anh..." Hai má người còn lại lập tức đỏ bừng, hậm hực vứt luôn cả túi bong bóng trước mặt anh chàng đẹp trai kia.
“Hàn Bân, anh lo mà thổi cho xong chỗ bóng này đi, nếu không thì khỏi, không kết hôn gì nữa.”
“Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, em đừng có lấy việc kết hôn ra dọa anh!”
“Thế anh có thổi không?”
“Anh... anh cũng có nói là không thổi đâu...”
(Ra đường có là hổ thì về nhà cũng chỉ là Mèo con mà thôi, tuyệt nhiên không có sai 🤣)
Anh chàng đẹp trai vừa thổi bóng bay vừa oán trách: “Là tên khốn nào ăn no rửng mỡ nói hôn lễ phải do mình tự trang trí thì mới là hôn lễ thực sự nhỉ,...”
Từ sau lần chia tay ở thành phố A, thoáng chốc đã một năm, giờ gặp lại, tựa như đã trải qua mấy kiếp.
Tôi rất muốn hỏi Gia Nghĩa xem tại sao cậu ấy lại quay lại và chịu kết hôn với Tiểu Bân, nhưng khi tôi nhìn thấy cảnh tượng này, thì tôi không muốn hỏi gì nữa.
Thời gian cùng với những trải nghiệm khiến tình yêu không còn ngây thơ và lãng mạn, nhưng tình cảm lắng đọng từ ngày xưa thì không bao giờ thay đổi. Dù có phải trải qua những khó khăn, đau khổ như thế nào, chỉ cần có thể đi bên cạnh người mình yêu đến cuối đời, thì đó mới chính là kết cục hoàn mỹ nhất.
Sau khi sắp xếp xong xuôi mọi thứ, Tiểu Bân bày tiệc giữa phòng lớn của khách sạn, mời chúng tôi dùng cơm.
Trên bàn tiệc lớn, tôi và Gia Nghĩa đã lâu lắm không gặp nên kéo sát ghế về nhau, tay kề tay, cùng ôn lại kỷ niệm. Thời gian một năm không thể khiến hồi ức về những ngày tháng đầy chua xót ở thành phố A phai mờ. Bây giờ nhắc lại, dù là niềm vui hay nỗi khổ đau đều trở nên nhẹ nhàng, thứ còn lại chỉ là sự lắng đọng của quá khứ.
Tôi chợt nhớ ra một chuyện, bèn ghé tai Gia Nghĩa nói nhỏ:
“Đúng rồi, tao có chuyện này quên chưa nói cho mày biết...”
“Chuyện gì vậy?” Gia Nghĩa mở to mắt chăm chú lắng nghe.
“Mày còn nhớ có lần mày đòi chia tay với Tiểu Bân, thì cậu ta liền tự nhốt mình trong phòng uống rượu, sau phải nhập viện không?”
“Ừ, nhớ.”
Sao Gia Nghĩa có thể không nhớ chứ? Khi đó, Gia Nghĩa đã nhảy qua ban công rồi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của tiểu Bân, thầm xót xa và áy náy đến muốn chết, lúc đó, dù Gia Nghĩa phải chịu ấm ức thế nào cũng không sao, chỉ cần tiểu Bân có thể vui vẻ, phấn chấn trở lại. Bây giờ nhớ lại bộ dạng của tiểu Bân khi đó, trái tim Gia Nghĩa vẫn nhói đau.
“Sau khi mày đi, tao có nói chuyện với một đàn anh, anh ấy nói với tao... đó là Tiểu Bân cố ý dùng khổ nhục kế. Cậu ta đoán được, nếu cậu ta tự giày vò bản thân đến nỗi sống không bằng chết, thì khi mày nhìn thấy chắc chắn sẽ mềm lòng rồi tha thứ cho cậu ta, do đó..." tôi mỉm cười chớp chớp mắt.
“Hì hì, sau đó chắc mày hiểu đấy...”
Gia Nghĩa tức tối nghiến răng ken két: “Không ngờ anh ta dám lừa tao!”
Nhìn thấy vẻ vừa yêu vừa hận trong mắt Gia Nghĩa , tôi lén đưa tay ôm miệng. Vừa nghĩ đến cảnh tối nay Gia Nghĩa sẽ dạy cho ông chồng tương lai một bài học, tôi liền cảm thấy hưng phấn lạ thường.
Thực ra, khi nói bí mật nhỏ này cho Gia Nghĩa biết, tôi không hề có ác ý, chẳng qua là muốn cặp vợ chồng sắp cưới này có thêm một chút gia vị tình yêu, muốn Gia Nghĩa sau khi dạy dỗ ông chồng tương lai bụng dạ xấu xa kia thì sẽ càng hiểu rõ sự chân thành của anh ta.
Không phải người đàn ông nào cũng dám dùng khổ nhục kế, hơn nữa còn có thể tự mình hành hạ bản thân mình như vậy, nhốt mình trong phòng mấy ngày liền, không có hạt cơm nào trong bụng... Bất kể Tiểu Bân có nói dối nhiều đến thế nào, bụng dạ có sâu xa đến thế nào, nhưng sự chân thành của anh không thể nào là giả.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, loại đàn ông như Tiểu Bân nhất định phải quản lý. Dạy chồng không nghiêm, ấy là lỗi của mình.
Hân Bác nhìn nụ cười ngọt ngào, đáng yêu của tôi, đáy mắt cũng hằn lên một nét cười dung túng. Không ai hiểu vợ của anh hơn anh, nhìn ánh mắt lấp lánh của tôi, anh liền biết nhất định là tôi đang bày trò trêu chọc người khác.
Là anh em, nên Hân Bác nghĩ mình nên nhắc nhở người bị hại một chút, vì thế liền ghé sát, nói nhỏ với tiểu Bân:
“Này, chú mày phải chuẩn bị sẵn tâm lý đi, chắc chắc Hạo Nhiên đang vạch trần chuyện xấu gì đó của mày đấy.”
Tiểu Bân nghe thế liền đưa mắt nhìn vợ tương lai, thấy đôi mắt ấy đầy vẻ giận dữ, liền thở dài:
“Mong là tối nay em không bị đuổi khỏi phòng..."
Nơi phòng lớn của khách sạn xa hoa, một bài nhạc vang lên, là một giọng kiểu trẻ con:
“Vợ ơi, vợ ơi, anh yêu em, mong em luôn được vui vẻ, chúng mình mãi mãi chẳng lìa xa...” Thấy Hân Bác vẫn điềm nhiên lấy khăn giấy ra lau tay, đợi tiếng nhạc đó được phát hết mới nhấc chiếc điện thoại bên cạnh lên, nhấn nút nghe, tôi đang uống nước nên suýt sặc.
Bản nhạc chuông này là do tôi tranh thủ lúc anh bận làm việc mà lén cài, mà cũng vừa mới làm vào tháng trước trong một đêm tối mà tôi cảm thấy buồn chán chẳng có việc gì làm.
Khi đó, tôi còn tưởng tượng cảnh Hân Bác đang tham gia một cuộc họp nào đó, hoặc đang cùng các giáo sư khác thảo luận một số vấn đề học thuật thì điện thoại đổ chuông, rồi bản nhạc chuông tức cười này vang lên, không biết vẻ mặt của anh và những người xung quanh lúc đó sẽ thế nào.
Vừa nghĩ đến dáng vẻ lúng túng của anh tôi liền cảm thấy thú vị vô cùng, liền hưng phấn ôm chăn, lăn lộn trên giường, chiếc áo lụa mỏng cuộn tròn kéo lên trên, lộ ra một mảng da thịt trắng toát..
Tôi còn đang đắm chìm trong sự hưng phấn, hoàn toàn không để ý đến việc ai đó sau khi ra ngoài hít thở không khí trong lành đã quay trở lại, đang đứng ở cửa phòng ngủ.
"Có chuyện gì mà em vui thế?” Anh ngồi xuống cạnh giường, nhìn cảnh xuân trước mắt khiến anh không thể nào điềm đạm nổi.
“Hả?” Tôi lén giấu chứng cứ gây án xuống dưới gối. “Không có gì đâu. Em đang nghĩ, sắp đến sinh nhật anh rồi, em nên tặng anh món quà gì đây nhỉ?”
“Vậy à, xem biểu hiện của em thì chắc đã nghĩ ra một món quà rất đặc biệt rồi. Là gì thế?” Hân Bác tò mò hỏi.
Nói dối một lần, đành phải nói dối tiếp. Tôi ngẫm nghĩ, cuối cùng đầu óc tôi lóe sáng, tôi nghĩ ra một cách.
“Hôm qua em xem được mấy tư thế rất tốt trên sách...” tôi chậm rãi ngồi dậy, bò tới, sà vào lòng vị giáo sư, tay mân mê cổ áo anh:
“Hay là hôm sinh nhật anh, em thực hành một chút, để xem có hiệu quả gì không.”
“Tận hơn hai tháng nữa mới đến sinh nhật anh...” - Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, thản nhiên nói. “Tốt nhất là em hãy nghĩ xem có món quà nào khác không..."
“Anh không thích món quà này sao?” Tôi vội hỏi.
“Không phải, anh đang nghĩ...” Vừa nói bàn tay anh vừa luồn vào trong chiếc áo ngủ nhăn nhúm của tôi.
“Bây giờ chúng ta thực hành, sau hai tháng thì bài thực hành xong hết rồi…”
Sau đó, chúng tôi liền tập trung thực hành, sau đó cũng không nghe anh nhắc gì đến nhạc chuông điện thoại, tôi cũng quên béng.
Hôm nay, đột nhiên tôi nghe thấy bản nhạcnày, lại thấy anh thản nhiên chờ cho hết bản nhạc, chờ cho Tiểu Bân cười đến mỏi cả miệng, sau đó mới nghe máy.
Tôi đột nhiên không thấy cảnh tượng này buồn cười nữa, ngược còn thấy một chút ngại ngùng không nói thành lời.
“Đúng rồi.” Đột nhiên anh lên tiếng hỏi: “Tuần trăng mật, hai đứa định đi du lịch ở đâu thế?”
“Bọn em muốn đi Nhật.” Nhắc đến Nhật, trong ánh mắt Tiểu Bân thoáng hiện một tia nuối tiếc.
Đó là quãng thời gian đẹp đẽ nhất nhưng rất ngắn ngủi khiến Tiểu Bân luôn nhung nhớ. Tiểu Bân muốn đưa Gia Nghĩa tới Nhật một lần nữa, hai người sẽ cùng ngắm hoa anh đào nở rộ ngoài ban công, cùng đi trên con đường nhỏ râm mát mỗi chiều muộn, đương nhiên nếu có cơ hội ôm lấy người thương, rồi cùng xem một bộ phim “tình cảm” thì càng tuyệt. Khó khăn lắm Tiểu Bân mới có được cơ hội được trở lại, chắc chắn không thể bỏ lỡ.
“Còn anh thì sao?” Tiểu Bân hỏi. “Mấy năm nay anh cứ bận rộn công tác, có nghĩ đến việc đưa vợ anh đi chơi một chút cho khuây khỏa không?”
Hân Bác cúi đầu, khẽ đưa mấy ngón tay lên, che đi một bên mặt, thấp giọng nói: “Anh đang làm thủ tục, định sang Anh với tư cách một học giả trong ba tháng.”
“Anh lại phải ra nước ngoài à?”
“ chỉ là hình thức thôi... Anh là muốn đưa Hạo Nhiên đi nghỉ ngơi ba tháng, không làm gì hết, chỉ ở bên em ấy thôi." Hân Bác nhỏ giọng: “Đừng có nói cho em ấy biết đấy, anh muốn tạo cho em ấy một niềm vui bất ngờ.”
Người khác nói ra những lời thế này thì không có gì, nhưng là người lúc nào cũng dốc hết tâm sức vì sự nghiệp như Hân Bác thì thật khó tin.
Tiểu Bân cầm ly rượu, chạm nhẹ vào ly của Hân Bác.
“Anh, em từng thấy nhiều người chiều vợ, nhưng chưa thấy ai như anh. Em phục rồi.”
Hân Bác nhấp một ngụm rượu, khóe miệng thoáng hiện nét cười chua xót:
“Thực ra anh đối xử với em ấy không tốt chút nào..Kết hôn đã lâu như vậy rồi, nửa thời gian anh đều đi công tác, cho dù có ở nhà thì phần lớn thời gian cũng là dành cho công việc. Có lúc anh còn phải nhờ em ấy giúp anh chuẩn bị tài liệu, làm thí nghiệm, chỉ dẫn cho học trò. Anh chưa làm được gì cho em ấy, em ấy chỉ muốn có một đứa trẻ bầu bạn, vậy mà anh cũng chẳng có cách nào...” Hân Bác khẽ lắc đầu, thở dài nói tiếp:
"Em ấy chưa từng oán trách anh một câu, nhưng anh biết em ấy rất hy vọng anh có thể ở bên em ấy nhiều hơn một chút...”
Tiểu Bân vỗ nhẹ vai Hân Bác như thấu hiểu..Hai người đàn ông hai nỗi lòng chia sẻ thấu cảm cho nhau..
Kết thúc một quá trình bồi dưỡng sức khoẻ, thì vào cuối mùa hè một năm sau, nhờ vào tất cả nỗ lực cùng tình yêu thương thì không chỉ là một mà tận 3 sinh mạng nhỏ bé được chào đón tới thế giới này..
Một nhà 2 lớn 3 nhỏ tay nắm tay , vỡ oà hạnh phúc..
Tình yêu đơn giản lắm, chỉ cần bao dung, tha thứ, cảm thông, ủng hộ và thấu hiểu nỗi vất vả mà mỗi người nguyện lòng chịu đựng, may mắn thay người kia có thể hiểu được sự khó xử đó...
Dù có ra sao, chúng ta cũng đều muốn nói với nhau rằng, sẽ nắm chặt bàn tay nhau, để cùng nhau sống đến trọn đời.30Please respect copyright.PENANA7WDKSd0edE
- Hoàn -
ns3.144.255.105da2