Siêu thị tiện lợi ở đây và Thái không có gì khác nhau, hầu như trưng bày đầy đủ các loại vật phẩm cần dùng..31Please respect copyright.PENANACOVtg0eQvf
Net đẩy xe đi theo sau tôi, hễ thấy món nào đó trông lạ mắt thì tôi lại cầm lên xem, xem không hiểu thì quay sang nhờ anh giải thích. Net giờ đây giống như một người chỉ dẫn cho tôi, bên cạnh đó tiện thể dạy tôi nhiều từ dùng cơ bản hơn..Nếu thứ nào anh không biết thì anh sẽ cầm lên xem qua bảng hướng dẫn, sau đó lại phiên dịch cho tôi nghe.
Đột nhiên, bên tai tôi lại vang lên một giọng nói: “Anh ta có cách tán rất cừ, từ trước đến nay chưa một lần thất bại…”
Anh đối xử tốt với tôi đến thế, không phải là đang tán tỉnh tôi đấy chứ?
Trong lòng tôi không khỏi run rẩy.
Tuổi tôi còn trẻ, lại chưa từng có bạn trai, trăm ngàn lần đừng bao giờ nghĩ tôi và tên công tử này có quan hệ gì nha, đừng thế nha.
Nhớ đến những giọt nước mắt đang chực trào của Nam, tôi không dám dừng chân lại, nhanh chóng chọn nhanh xong mấy món đồ dùng cần thiết, rồi nhanh ra ngoài.
Lúc tính tiền, Net nhất quyết đòi trả, tôi có nói thế nào anh cũng không chịu để tôi thanh toán, cuối cùng tôi tức giận nói:
“Rốt cuộc anh có muốn ăn lẩu không?”
Quả nhiên, vừa nghe đến ăn lẩu thì Net bỗng dưng im lặng, sau đó liền thu lại thẻ tín dụng, ngoan ngoãn đứng sang một bên.
Trên đường trở về, anh nói cho tôi biết: “Em là người đầu tiên mời anh ăn cơm.”
“Anh cũng là người đầu tiên mà em mời dùng bữa!” Hơn nữa, chỉ ăn có một món lẩu thôi mà đã bằng bữa ăn rồi, tôi phải tiêu tốn rất nhiều . Thức ăn ở đây đúng là giết người mà. Đến nơi, Net nhanh nhẹn xung phong giúp tôi làm thức ăn.
Nhìn dáng vẻ của anh, tôi cứ nghĩ là ngay cả rau anh cũng không biết rửa nữa chứ đừng nói đến nhặt. Nhưng kết quả là, anh không những nhặt giỏi mà khoản rửa rau anh cũng đặc biệt cẩn thận. Từng lá rau anh đều chậm rãi rửa sạch, trông anh lúc này còn cẩn thận hơn bất kì người nội trợ nào.
“Đàn anh, trước giờ anh đã từng rửa rau chưa?” Một chút nghi hoặc, tôi bèn lên tiếng hỏi.
Net suy nghĩ một lúc mới trả lời tôi:
“Từng có vài lần khi ở Thái, nhưng rửa vết thương cho bệnh nhân nhiều hơn.."
Tôi đưa tay lên sờ trán, tôi đã quên mất anh là công tử hào hoa, toàn lái xe thể thao đắt tiền.
“Thôi, vẫn là để em làm cho, anh vào trong ngồi đi.”
“Anh rửa không sạch sao?”
Chợt nhận thấy hình như là lòng tự trọng của thiếu gia bị đả kích, tôi liền lắc đầu: “Không, anh rửa sạch lắm, tiếp tục rửa đi.”
Tôi và anh vừa làm vừa trò chuyện, nói rất nhiều chuyện liên quan đến thời mới đến đây học, có những khó khăn ra sao..Thời gian cứ theo đó mà trôi qua rất nhanh.
Hơi nóng bay lên, nước trong nồi sôi sùng sục.
Anh mở một lon bia rồi hỏi tôi: “Em có muốn uống thử không? Nó có hương cà phê đấy.”
Vừa nghe đến uống bia, tôi liền nghĩ đến các tình huống trong phim , rất nhiều người sau khi uống đều không khống chế được bản thân. Nghĩ thế thôi là tôi liền xua tay:
“Em không uống bia, hôm tốt nghiệp đại học, em chỉ uống có mỗi một ly bia, mà sau đó ôm đứa bạn thân khóc suốt một buổi.”
Net vừa nghe, thì lập tức đổi sang cho tôi một ly nước cam, kiểu như anh sợ tôi sau khi uống bia thì lại làm loạn lên.
“Đàn anh, lúc ở Thái anh học ở trường đại học nào?” Tôi và anh vừa ăn cơn vừa trò truyện.
“Trường Đại Học Chulalongkorn”
“Àh.” Tôi gật gật đầu, biểu cảm trên mặt là một chút hâm mộ lần một chút thất vọng.
“Em cứ nghĩ anh tốt nghiệp trường ĐH dành cho quân nhân.."
Net bỗng mở to mắt, dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi:
“Tại sao em lại nghĩ như vậy?”
“Không có gì, tự nhiên em nghĩ vậy thôi.”
“Em cảm thấy anh giống quân nhân à?”
“Em thấy phòng của anh rất sạch sẽ, mà tính cách của anh cũng rất tốt…” Hơn nữa, thân hình của anh đặc biệt hoàn hảo. Nhưng mà cẩn thận suy nghĩ lại, tôi chợt nhận ra may mà Net không phải quân nhân, nếu anh thật sự là quân nhân, thì bản thân tôi chắc không kiềm chế được… hazzz như thế thì không biết hậu quả sẽ như thế nào nữa.
Anh lại liếc mắt nhìn tôi, ánh mắt ánh lên một chút trầm ngâm: “Có lẽ học y lâu rồi, nên bản tính sạch sẽ cũng bị ảnh hưởng.”
“Ờ...Thôi anh ăn đi, đừng khách sáo nha.”
Một bữa cơm, vừa ăn vừa tán gẫu, anh và tôi cùng nói chuyện về phòng nghiên cứu, anh tâm sự về những kinh nghiệm sống anh đã có ở đây. Anh nói không nhiều, nhưng mỗi câu chuyện của anh đều rất hài hước, khiến tôi cười mãi không ngừng, không còn cảm giác cô đơn nơi xứ lạ.
Đột nhiên Net lên tiếng :
“JamesSu ”, “James”, “Su ”… Thôi anh gọi là Su nghe có vẻ thân thiết hơn.
Sau đó, tôi cũng không hề ngại ngùng mà gọi anh là: “Đàn anh!”
“Chỉ cần em đừng gọi anh là chồng, ngoài ra em muốn gọi sao cũng được.”
Nghe được chữ " Chồng", mặt tôi liền ửng đỏ, vội cúi đầu ăn cơm, rất lâu sau đó tôi vẫn không dám ngẩng đầu nhìn anh.
Sau hôm ấy , tôi và anh không còn xa lạ nữa, mỗi khi tôi làm thức ăn ngon thường mang cho anh nếm thử, nên mỗi lần anh đi siêu thị đều không quên mua trái cây cho tôi.
Mọi người thường nói: Bà con xa không bằng láng giềng gần, điều đó hoàn toàn chính xác. Bất kể chuyện gì hai bên đều phối hợp rất ăn ý, tôi và anh nhanh chóng trở thành bạn thân.
Những ngày gần đây, tôi vô cùng bận rộn. hầu như suốt ngày không ở phòng nghiên cứu thì sẽ ở nhà học bài. Nhìn một xấp tài liệu tiếng Trung tôi chợt muốn ngất, liền nhanh chóng chạy đến phòng trọ sát vách.
Anh mở cửa, dường như anh vừa tắm xong, trên người vẫn còn đang khoác một chiếc áo ngủ, mái tóc vẫn còn đọng một vài giọt nước, anh nói:
“Em vào đi.”
Đêm hôm khuya khoắt, chỉ có anh và tôi ở trong phòng, lại còn với trang phục nhạy cảm thế này..Cảm nhận được anh nhìn ra sự khó xử của tôi, liền cười:
“Tìm anh có việc gì?”
Tôi lập tức đưa ra tập tài liệu tiếng Trung, : “Những câu này nói gì vậy ạ, em xem đi xem lại mấy lần mà vẫn không hiểu gì hết, anh có thể xem giúp em ko ?”
Anh nhìn lướt qua, rồi dịch từng câu từng chữ cho tôi nghe, những câu nào thấy tôi còn mơ hồ, thì anh sẽ kiên nhẫn giải thích thêm một chút.
Bỗng nhiên tôi phát hiện, anh chàng đẹp trai này trình độ không phải tầm thường..Trong một phút hăng say, tôi quên bẵng đi việc anh phong lưu thế nào, liền đi theo anh vào phòng, từ từ nghe anh nói.
Đêm đó bóng trăng đặc biệt sáng, ánh sáng xuyên qua bức rèm màu trắng, tỏa ra một ánh sáng mờ ảo.
Hơn mười một giờ, dãy khu trọ không một bóng người, tôi mới lê tấm thân mệt mỏi trở về phòng, trong lòng tôi lúc này đang thầm tưởng tượng mình đang nằm trong chiếc chăn mềm mại dưới không khí mát mẻ của máy điều hoà đánh một giấc ngon lành. Nhưng làm tôi tỉnh mộng là tôi tìm mãi nhưng không làm sao tìm ra được chìa khóa phòng, tôi trút ngược đống tài liệu xuống, lục hết túi áo lần quần nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng chiếc chìa khóa đâu cả.
Tôi cẩn thận nhớ lại, khi nãy là đi quá vội, nên đã bỏ quên chiếc chìa khoá trên bàn học.
Ôi thật chán quá đi!
Giờ này, phòng quản lí nhà trọ đã đóng cửa rồi, còn các phòng khác đều đã tắt đèn.
Đứng im lặng một hồi trước cửa phòng, tôi tự nhiên cảm thấy nhớ nhà, nhớ bóng dáng bố nghiêm khắc ra sao, nhớ bóng Mẹ la rầy như nào, tôi muốn bay liền về căn nhà đáng yêu của mình rồi ôm bố mẹ khóc lớn một trận.
Tôi chà chà hai bàn tay đang tê lại vì lạnh, không tự chủ được mà ngẩng đầu lên nhìn về cánh cửa phòng có ánh đèn le lói duy nhất trong đêm - một nguồn sáng khiến đêm tối lạnh lẽo chợt trở nên ấm áp hơn.
Tôi lại rón rén tiến lại gần, nhẹ nhàng nhấn chuông cửa lần nữa, sau đó lập tức nghe thấy tiếng bước chân đang tiến tới, cửa được mở ra…Trước mắt tôi là một gương mặt tràn đầy sự dịu dàng hiếm có..Anh nhìn thấy tôi, anh liền hỏi:
“Em quên hỏi chuyện gì sao?”
Đương nhiên là không rồi! Nhưng mà có chuyện cần làm phiền đến anh vào lúc nửa đêm thế này, nhưng em không hề có ý gì hết nhá..
“Đàn anh…” tôi âm thầm theo dõi ánh mắt anh:
“Em để quên chìa khóa ở trong phòng.”
Anh nhanh chóng hiểu ra vấn đề, gật gù rồi lập tức nép người qua một bên cửa nhiệt tình nói: “Em vào đi.”
Phòng ngủ của anh vẫn sạch sẽ như ngày đầu vậy, chiếc mền vẫn được trải gọn gàng trên giường..
“Em ngồi tạm ở đây nhé !” Anh bước đến dẹp gọn các tư liệu để trên bàn cạnh giường..Tiếp lời anh nói:
“Em đợi anh một lát, em đi rót cho em một ly nước ấm, nó sẽ giúp em làm ấm cơ thể hơn một chút.”
Tôi chưa kịp trả lời thì anh đã quay lưng đi. Rất nhanh sau đó anh quay lại với một cốc nước trên tay.
“Cám ơn!” tôi nhận lấy, hơi nóng từ cốc lan tỏa trong lòng bàn tay, cảm giác ấm áp chạy dọc khắp người tôi. Tôi cố tìm đề tài để nói chuyện
“Khuya vậy rồi mà anh vẫn còn xem tư liệu sao?”
“Uhm.”
Thấy anh không muốn nói nhiều, tôi cũng không hỏi thêm gì nữa, thầm nghĩ có phải ban nãy đã làm phiền anh quá lâu nên giờ anh mới xem tư liệu muộn như vậy không.. Hazzz nhưng giờ không phải lúc quan tâm nhiều đến vậy, điều quan trọng là tìm cách để về được phòng mình. Ánh mắt tôi liền di chuyển qua ngoài cửa sổ, ngó nghiêng một hồi liền mạnh dạn nói:
“Em… Em có thể dùng ban công phòng anh để đi qua phòng em. Được không?”
Ban công phòng tôi và anh cùng một dãy, nhưng ở giữa được ngăn cách bởi một tấm ván cao chừng hai mét, tôi nghĩ cách duy nhất để vào phòng mình là trèo qua bức vách đó.
“Ban công? Em có thể đi qua được không?” Anh nhìn tôi đánh giá tổng thể, dường như anh đang nghi ngờ khả năng của tôi.
“Chắc là không thành vấn đề!” Tôi đặt chiếc cốc nước xuống, đi đến ban công, đứng trước tấm ván cao hai mét.
Cao như vậy sao !
Tôi cố gắng lấy dũng khí, xắn tay áo lên, cố gắng bật lên thật cao, dùng hai tay với lên tấm ván, nhưng thử vài lần kết quả đều thất bại, khó khăn lắm tôi mới với được một lần, qnhưng lại treo mình lủng lẳng trên không một lúc lâu, căn bản không thể nhấc mình lên cao hơn được.
Vừa buốt lạnh vừa mỏi, tôi nản lòng buông tay xuống, tôi muốn nhờ anh đỡ giúp tôi lên, nhưng vừa quay đầu lại, thì thấy anh đang dùng tay che miệng, ánh mắt nhìn xuống đất, chắc là anh đang cười trộm tôi.
Tôi trừng mắt nhìn anh một cái rồi xấu hổ vuốt vuốt tóc: “Có gì đâu mà anh cười?”
“À, xin lỗi anh không nên cười!” Anh lắc đầu, nhưng giọng điệu vẫn mang đậm ý cười.
“Em muốn anh giúp không?”
“Anh có làm được không? Rất cao đó.”
“Chắc là không thành vấn đề đâu.”
Anh thật là đáng ghét, cố ý lặp lại lời nói lúc nãy của tôi.
Tôi đứng một bên chờ xem kịch! Hừ! Cao như vậy, tôi không tin là anh có thể nhảy qua được.
Net đi đến cạnh vách ngăn, nhìn một chập, chợt anh lui về sau vài bước lấy đà bật lên, hai tay nhanh nhạy vịn lấy đỉnh tấm vách, mượn lực nhỏm lên, nhanh gọn phóng qua bên kia. Tôi trợn mắt há mồm nhìn anh, đứng ngây ngốc tại chỗ.
Không phải chứ, anh ấy học võ sao? Tôi vẫn chưa khôi phục trạng thái đờ đẫn, thì anh đã đi từ ngoài cửa vào.
“Cửa phòng của em đã được mở rồi kìa.”
“Anh, anh…?” Tôi chỉ về tấm chắn ở ban công, rồi nuốt nước bọt:
“Anh qua dễ dàng như vậy sao?”
Bỗng nhiên, trong đầu tôi nảy sinh một ý nghĩ tồi tệ, không biết là ai, lại thiết kế một loại vách ngăn như thế, một người bình thường mà chỉ mất có vài giây đã có thể nhảy qua phòng tôi. Nhỡ trong lúc tôi ngủ, ai đó có mưu đồ xấu xa gì thì sao, rất nguy hiểm nha!
Kẻ xấu không đáng sợ, chỉ sợ kẻ xấu có mưu đồ!!!
Biểu cảm lúc này của tôi không thể giấu được cặp mắt sắt lẹm của anh, anh mở miệng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:
“Em yên tâm, trừ những trường hợp bất khả kháng thôi, ngoài đó ra thì anh sẽ chọn đi cửa chính.”
“Á…” Gương mặt tôi chợt ửng đỏ, biết rõ là không thể qua mặt anh nhưng tôi vẫn cố lấm liếp nó:
“Không đâu, ý của em là..Năng lực của anh tốt như vậy, là do anh từng học võ à..?"
Cơ miệng anh khẽ nhếch lên, nụ cười xấu xa hiện rõ :
“Không có! Bình thường thì anh hay luyện qua một trò bắt tay thôi…”
“Bắt tay ?!”- Tôi ngơ ngác hỏi
“Là một động tác chế ngự được đối phương, khiến cho người ấy không thể phản kháng, thậm chí ....không thể cử động" Câu nói của anh chợt khựng lại ngay đúng chỗ mờ ám.
“..…” Tôi cúi đầu cố gắng giấu gương mặt đang đỏ ửng vì xấu hổ của tôi, nói:
“Đã khuya rồi, em không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa. Hôm nay cảm ơn anh nhiều. chào anh..!"
Tôi vội vã chạy ra khỏi phòng anh với gương mặt ngại ngùng
Đêm khuya lạnh, sương rơi xuống làm không khí ẩm ướt nhưng không hiểu vì sao người tôi lại trở nên khô nóng?!
ns18.119.28.119da2